Xuất khẩu Lao động Việt Nam

Tâm sự của người vợ có chồng đi xuất khẩu lao động Nhật Bản

Mình chia sẻ câu chuyện của mình ra đây chỉ mong rằng có ai đó cảm thông và chia sẻ. Mình và chồng cũ vừa hoàn tất mọi thủ tục ly hôn vào thứ 4 tuần trước. Đến bây giờ mình vẫn chẳng thể quên được những điều tồi tệ đã xảy ra. Mình và […]

Tâm sự của người vợ có chồng đi xuất khẩu lao động Nhật Bản

Mình chia sẻ câu chuyện của mình ra đây chỉ mong rằng có ai đó cảm thông và chia sẻ. Mình và chồng cũ vừa hoàn tất mọi thủ tục ly hôn vào thứ 4 tuần trước. Đến bây giờ mình vẫn chẳng thể quên được những điều tồi tệ đã xảy ra.

Mình và chồng cũ quen và yêu nhau từ năm 2010, đi tới kết hôn năm 2014, lúc ấy cả 2 vợ chồng vừa mới ra trường. Bọn mình được gia đình ủng hộ lắm,ai cũng khen bảo 2 vợ chồng đẹp đôi, tình yêu đẹp thế này thế kia.

Chồng cũ mình là con 1 nên khi vừa cưới xong là bố mẹ chồng liền giục có cháu, còn vợ chồng mình thì muốn kế hoạch vì cả 2 vừa mới ra trường,công việc vẫn chưa ổn định. Chồng mình lựa lời nói với bố mẹ chồng, ông bà cũng ậm ừ cho qua nhưng bảo sang năm thứ 2 là phải có cháu cho ông bà bế.

Mình nhờ chú mình xin cho 2 vợ chồng vào công ty chú đang quản lí, làm việc được gần một năm thì công ty có 3 xuất đi sang công ty mẹ bên Nhật Bản 1 năm để đào tạo. Chú mình bảo sẽ dành 1 xuất đó cho mình. Mình thì cứ đắn đo mãi là có nên đi hay không? Từ nhỏ chẳng bao giờ xa gia đình xa như vậy, học đại học cũng gần, đi lấy chồng cũng gần. Nếu không đi thì sẽ đánh mất cơ hội, còn nếu đi thì không biết có trụ nổi cái cảnh xa nhà không? Mình có bàn bạc với chồng về chuyện đó, cuối cùng thì vợ chồng mình quyết định xin chú mình cho chồng đi xuất khẩu lao động Nhật Bản thay xuất của mình.

Từ ngày yêu cho đến khi cưới, 2 vợ chồng mình chẳng mấy khi cãi vã, ngay cả đến khi chồng mình đi xa cũng vậy, lúc nào anh ấy cũng tình cảm với mình. Ở công ty cũng có 2 chị nữa cùng đi với chồng, thi thoảng nói chuyện trên facebook, các chị cứ trêu mình là “chồng em bên này có gái rồi, không giữ là mất đấy”. Mình chỉ nghĩ đơn giản là họ trêu thôi chứ không có ý gì khác.

Sau 1 năm chồng mình về nước, lúc đó là khoảng tháng 2 năm 2016. Lúc này nhà chồng mình cứ bắt 2 vợ chồng mình phải có em bé. Mình cũng nghĩ cũng đã đến lúc phải sinh em bé rồi, thế nhưng chớ trêu, dù đã thả 5 tháng trời nhưng vẫn không có thai. Lúc đó vợ chồng mình mới quyết định đi khám. Cầm trên tay kết quả bị buồng trứng đa nang, mọi thứ với mình như đổ sụp. Chồng mình cũng thất vọng lắm, anh ấy không nói không rằng, cứ lầm lì suốt. Bọn mình cũng chẳng dám nói với bố mẹ chồng sự thật, chỉ bảo là cả 2 vợ chồng vẫn bình thường rồi đi chạy chữa không để cho nhà chồng biết.

Dạo đó, chồng mình thường xuyên đi về muộn, anh bảo là đi nhậu cùng đám bạn. Mình cũng không nói nhiều, chỉ nghĩ rằng anh ấy buồn nên cần được thoải mái. Thế nhưng mọi chuyện lại chẳng như mình nghĩ. Lúc chồng tắm, mình vô tình phát hiện ra tin nhắn từ số lạ ở máy điện thoại chồng: “Con thì khóc suốt, anh thì chẳng ở đây chăm con cùng…”. Tin nhắn hiện ở màn hình khóa nên mình không đọc hết được. Lúc đó mình quá sốc, cắn chặt môi để không khóc và bình tĩnh lại, mình tự an ủi rằng đó là tin nhắn gửi nhầm thôi. Chồng mình tắm xong, ra lấy điên thoại đọc tin nhắn thì vội đi luôn, mình hỏi thì anh bảo là đi uống bia với bạn chút rồi về.

Lúc đó mình cũng chỉ có 1 chút hoài nghi nhưng lại nghĩ lại ngay vì chồng mình từ trước đến giờ đâu có làm điều gì để mình phải nghi ngờ như vậy. Mình nhắn tin hỏi chồng có về ăn cơm không để còn chờ mà anh không trả lời, mình gọi cũng không bắt máy. Lúc đó chỉ nghĩ là hay là anh ấy say nên không để ý điện thoại. Cả đêm hôm ấy mình thức trắng đợi chồng nhưng anh không về.

Sáng hôm sau mình đến công ty làm bình thường, người mệt mỏi lắm nhưng vừa nhìn thấy chồng là mọi mệt mỏi như tan đi. Chạy đến định hỏi chồng là tối qua anh đi đâu không về thì chồng lại vội đi luôn vào phòng Sếp. Lúc đó mình có chút hụt hẫng.

Chiều hôm ấy về nhà, anh ấy cũng không hề giải thích gì về việc anh ấy đi đâu tối hôm qua, mình cũng không hỏi mà chỉ đợi anh ấy tự nói. Thế nhưng cho mãi đến tận bây giờ thì anh ấy cũng không nói gì về chuyện tối hôm đó.

Sau hôm đó trở đi, mình tự cảm thấy rằng giữa vợ chồng mình có chuyện, có khoảng cách nào đó. Và rồi anh ấy đi nhiều hơn, ít nói chuyện với mình. Bố mẹ chồng mình cũng có chút thay đổi. Đến bữa cơm ông bà thay vì bảo đợi chồng mình như mọi khi, ông bà bảo là cứ ăn đi, kệ nó, nó không về đâu. Khi đó mình đã rất buồn nhưng mình chẳng dám tâm sự với ai. Mình chỉ nghĩ chắc là do mình nên chồng mình mới thái độ như vậy. Thật sự lúc đó rất buồn.

Về phần bố mẹ chồng mình, ngày trước mình rất ngại xin về ngoại vì bố mẹ chồng mình cũng khó, mẹ chồng mình cũng chẳng đả động gì đến việc mình không về ngoại. Ấy vậy mà đến hôm 2/9, mẹ chồng mình bảo mình là: Nhận cái nghỉ lễ này thì về thăm gia đình nhà ngoại 1 hôm, lâu rồi không về bố mẹ đẻ lại nhớ. Lúc ấy mình mừng lắm, tuy nhà chồng cách nhà mẹ đẻ có 10km thôi nhưng từ ngày lấy chồng chắc mình chỉ về nhà mẹ được vài ba lần. May sao lần này mẹ chồng lại gợi ý thế, mình rủ chồng về cùng thì anh ấy từ chối, anh ấy bảo: Hôm nay anh bận,lát anh đưa em qua nhà mẹ rồi tối anh đến đón về. Anh ấy ôm mình rồi bảo xin lỗi vì không về cùng được, mình cũng vui vẻ, không cằn nhằn gì nhiều.

Chồng mình đưa mình về đến cổng nhà mẹ đẻ rồi vội vàng về luôn. Lúc đó mình không hiểu anh ấy có chuyện gì mà vội thế nữa. Cả ngày hôm ấy mình cứ nóng ruột không yên. Chồng mình hẹn 6h đến đón nhưng mình nóng ruột quá nên gọi taxi về từ 4 rưỡi chiều. Vừa về đến nhà đã thấy tiếng trẻ con, vào trong nhà thì thấy mẹ chồng mình đang trêu đứa bé, nó mới chỉ biết hóng chuyện rồi oe oe thôi, trong nhà có chồng mình và 1 người phụ nữ nữa. Mình bất ngờ lắm, mọi người ở trong nhà cũng bất ngờ.

Mình hỏi chồng sao bảo bận đến tối thì chồng mình cứ ấm ớ không trả lời, mẹ chồng mình thấy vậy mới hỏi mình: Sao bảo đi đến tối cơ mà. Mình cũng trả lời lại mẹ chồng là tại mình nóng ruột quá nên về. Người phụ nữ kia nhanh nhảu đáp: Em là đồng nghiệp của a H (tên chồng cũ minhf ),trước cùng làm với nhau bên Nhật, nay về Việt Nam nên 2 mẹ con qua nhà anh chơi cho biết nhà, chị là vợ anh H ạ.

Lúc đó trống ngực mình vẫn đập liên hồi nhưng may sao cũng được thở phào nhẹ nhõm. Mình lịch sự chào hỏi cô ấy rồi nói chuyện, bế con giúp cô ấy. Cô ấy còn kể về những tháng ngày ở bên Nhật làm cùng chồng mình. Tối hôm ấy mình còn nấu ăn cho 2 mẹ con cô ấy. Ăn uống xong thì cô ấy gọi taxi về.

Xem thêm: 

Mình không muốn kể lại những chuyện đó nữa vì giờ chỉ cần nghĩ đến thôi là nước mắt mình cứ tự trào ra thôi.

Ngày tháng đó chồng mình lại càng lạnh nhạt với mình hơn. Ngày mình đi tái khám chồng cũng không đưa mình đi, dần dần thì mình cũng đã tự nhận ra rằng chồng mình đã thay đổi, mặc dù không muốn tin nhưng mình vẫn phải tin. Nhưng cái đáng khinh của mình là dù mình biết vợ chồng đã không còn như trước nhưng mình vẫn chấp nhận, vẫn nhẫn nhịn vì mình biết rằng lỗi là do mình. Chồng mình thấy mình không nói, không hỏi nên anh cũng cứ mặc kệ để thời gian trôi đi, vẫn đi đêm về hôm với tần suất ngày càng nhiều hơn.

Khoảng tháng 4 năm nay, hôm ấy mình vừa đi làm về thì thấy người phụ nữ ngày đó với con của cô ta đang ở trong nhà. Trộm vía thằng bé kháu khỉnh lắm. Mẹ chồng mình có vẻ thích lắm, cứ ôm thằng bé rồi bảo nó gọi bà nội đi, thực sự lúc ấy mình đã biết đã đến lúc dừng lại mọi suy nghĩ của mình. Chồng mình từ ngoài vào thấy vậy cũng không nói gì. Thấy mình đi vào, mẹ chồng mình có đôi chút giật mình. Mình rưng rưng nước mắt rồi hỏi mẹ chồng:

– Mẹ nói thế là sao? Sao lại gọi bà nội hả mẹ.

Lúc ấy mẹ chồng mình lúng túng lắm, chỉ lắp bắp mẹ…mẹ mà không nói gì, bố chồng mình ngồi đấy cũng im không nói gì.

Mình quay ra hỏi người phụ nữ kia: _- cô đến đây làm gì? Sao cô lại đến nhà tôi.

– Thì…

– Nó đến thì làm sao? –Mẹ chồng mình to tiếng. Nó đến đây chơi thì có việc gì hả?

Mình lúc đó đã không kìm được nước mắt: Có phải các người có điều gì dấu con đúng không? Các người đang làm gì sau lưng tôi đúng không?

Chồng mình lên tiếng: – Cô đừng có láo. Im đi.

– Anh có gì dấu em? Kể hết ra đi, đừng tưởng em không biết. – Mình gào lên như thế khiến thằng bé giật mình khóc ré lên. Mẹ chồng mình lại chửi:

A con này láo nhỉ? Làm thằng bé nó giật mình rồi đây này. Rồi mẹ mình quay ra thằng cu: Ngoan nào bà thương, bà thương đừng khóc nhé.

Cái ngày hôm đó mình sẽ không bao giờ quên. Mình chạy lại định giật lấy thằng bé thì bị mẹ nó, bố chồng, mẹ chồng ngăn lại. Chồng mình tưởng mình định làm gì thằng bé nên giật mình quay lại rồi tát mình nổ đom đóm mắt.

– Nhà này có mỗi mình thằng H, mày không đẻ được thì để người khác nó đẻ con cho chồng mày chứ? Mày định để nhà này tuyệt hậu à? Cái thứu đàn bà không đẻ được là cái thứ vứt đi.

Mẹ chồng mình đay nghiến khiến mình hiểu ra mọi chuyện, lúc đó mình đã đau đớn vô cùng. Cái nỗi đau ấy đến tận bây giờ mình vẫn chưa thể nguôi đi. Mình hiểu ra mọi thứ, đau đớn lắm, mình chạy ra ngoài đường định tử tử cho chết luôn đi, vừa mới chạy ra thì có cái xe máy lao nhanh đâm luôn phải mình. Nghĩ lại mình quá dại, vì mình mà cậu đi xe máy kia bị gẫy chân. Thật sự mình thấy có lỗi với cậu ấy lắm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy ở bệnh viện, không có chồng mình ở đấy, chỉ có mỗi mẹ mình. Mẹ mình khóc sưng mắt, bà bảo nhà chồng mình gọi bảo mình bị tai nạn, mẹ vừa đến thì họ bảo bận rồi về luôn. Mẹ lại càng đau hơn khi nói là: mình có thai mà tại sao không đi lại cho tử tế, cái thai ấy vì vụ tai nạn nên cũng mất luôn rồi. Mình không biết rằng làm thế nào mà mình có thể chịu được nỗi đau lúc ấy nữa. Mình cứ khóc rồi lại ngất, khóc rồi lại ngất.. Đau càng đau hơn khi bác sĩ bảo mình sẽ khó có thể có con nữa…

Từ lúc ấy mình đã trở nên hận gia đình nhà chồng, họ đã đối xử với mình quá tệ, họ quá tàn nhẫn và độc ác. Sau khi ra viện mình đã dọn về nhà mẹ đẻ. Mình kể hết tất cả mọi chuyện với bố mẹ, đợi khỏe hắn lại rồi đệ đơn ra tòa yêu cầu ly hôn. Nhớ lại lúc nói chuyện với 2 chị đi công tác với chồng mình, mình mới nhắn tin lại tâm sự với 2 chị thì lúc đó các chị mới bảo là chồng mình với người phụ nữ kia ăn nằm với nhau từ lâu rồi, các chị ấy chỉ dám nói nửa đùa nửa thật cho mình biết vì sợ những điều không hay.

Từ ngày mình ra viện cũng không nhận được một lời hỏi thăm nào từ gia đình chồng, chuyện mình bị xảy thai không biết họ có biết không nữa. Chắc giờ họ đang vui lắm vì có đứa cháu đích tôn.

Sau khi kết thúc phiên tòa, chồng mình có hẹn mình ra gặp nói chuyện nhưng mình không ra, anh ta gọi mình không bắt máy, sau đó anh ta chỉ nhắn cho mình 1 tin: Anh xinh lỗi, có lẽ như vậy sẽ tốt cho em.

Cuộc đời con người chẳng biết trước được gì đâu mọi người ạ. Gái có công thì chồng vẫn phụ thôi. Cuộc đời mình từ đây sẽ chấm hết những trang buồn, sẽ bắt đầu những trang mới tươi sáng hơn. Nếu không thể sinh đẻ, mình sẽ xin con nuôi. Sẽ đi làm, kiếm tiền và cho con 1 cuộc sống tốt. Chú mình sau khi biết chuyện thì định sa thải anh H nhưng mình bảo không cần. Mình vẫn muốn được nhìn thấy anh ta, để nhắc nhở mình đừng sống vì người khác quá. Cảm ơn mọi người đã đọc hết !

Categories: Tin tức xuất khẩu lao động

Thẻ:, , , , , , , , , , , , , , , ,

ĐIỆN THOẠI TƯ VẤN MIỀN BẮC

Mr. Hoàng Thái: 0981 07 6969

Mr. Hoàng Nam: 0984 433 455

CÔNG TY CỔ PHẦN XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG NHẬT BẢN

Địa chỉ Hà Nội: Toà nhà Vạn Phúc - Tố Hữu - Hà Đông - Hà Nội

Địa chỉ Hồ Chí Minh: 169/21 Nguyễn Tư Giản - Phường 12 - Quận Gò Vấp - TPHCM

dầu cắt gọt kim loại